Trở Lại

.
.
Thơ: Phan Mạnh Thu
Nhạc: Lê Thanh Tâm
Tiếng hát: Trần Mạnh Cường

By nhokhucsongque

Vô Đề

.
.
.

(Ảnh trên internet)

(Dựa theo Dĩ Vãng Tình Ta của anh NTL)

Lòng cứ ngỡ không còn quay trở lại
Mái tóc xanh ngày ấy – úa phai rồi
Câu chuyện cũ – cơ hồ như quên lãng
Dòng đời trôi… cứ thế… lặng lờ trôi…

Con sông cũ từ lâu – chia đôi ngã
Cánh chim di nhớ cội – ngược về nguồn
Người trở lại độ ấy – trời sang hạ
Qua thềm xưa vàng võ ánh trăng suông.

Quá nửa đời – qua nhanh như giấc mộng
Mùa lại mùa – nghe giá buốt qua tim
Mưa rơi chi –  gió ơi đừng lồng lộng
Hãy nhẹ giùm – cho ký ức ngủ im…

Màu nắng hạ rực vàng – rồi cũng hết
Bầu trời xanh nhạt sắc buổi thu về
Kỷ niệm cũ nằm yên trong mộ chết
Sao người còn… nửa tỉnh… với nửa mê?

Phan Mạnh Thu – 10/2011

Thu Xa Xứ

.
.
muathutrongmua-1

Thu về nắng nhạt ngoài sân
Lá vàng theo gió bâng khuâng về ngàn
Heo may khắc khoải giăng hàng
Viễn hoài một chút nắng vàng xa xưa…

Ngày đi mây trắng tiễn đưa
Mưa rơi lất phất, ngày vừa chớm thu
Khói sương… giờ đã phù du
Gió chùng hiu hắt, sa mù về quanh

Buồn nghe chiếc lá lìa cành
Quan san mấy độ… xuân xanh nhạt rồi
Lẻ loi cành nhạn ngang trời
Riêng ta buồn hết nửa đời tha hương.

PHAN MẠNH THU

Nếu Còn Ngày Mai

.
.
images
(Ảnh trên internet)

Em ở lại sân ga
Đèn khuya vàng hiu hắt.
Chị xuôi tàu về xa
Nghe lòng buồn quặn thắt.

Ba mươi năm dằng dặc
Gặp nhau nói vài câu.
Chị hối hả lên tàu
Nhìn em chưa kịp rõ.

Thời gian nhanh như gió
Vút qua… hết một đời.
Ngoảnh trông về lối cũ
Nắng vãn rồi bên sông.

Chị sắp qua mùa đông
Lá vàng rồi rụng hết.
Ngày nào đôi mi khép
Là một đời hư không.

Gió lạnh thổi từ sông
Tàu sắp qua ga lẻ.
Hẹn mai này em nhé!
Nếu chị còn…ngày mai…

PHAN MẠNH THU 6/2011

Chiều Mưa Sài Gòn

.
.
12a
(Ảnh trên internet)

Chiều Sài Gòn hạt mưa giăng lối
Mưa che khuất nẻo về em tôi
Lặng nhìn hoàng hôn trong mắt biếc
Khi màu nắng đang dần xa trôi

Đèn Sài Gòn dần soi đêm tối
Che chung áo ta về song đôi
Ngại ngần bàn tay chưa dám nắm
Mưa chiều trút trên vai bồi hồi

Rồi… tình buồn …chỉ còn tiếc hối
Con chim sáo cuối trời xa xôi
Mịt mờ đường xưa mưa giăng mắc
Thôi dành lỡ…cho sầu lên ngôi

Ngày từng ngày ngổn ngang trăm mối
Hình bóng cũ bao giờ phai phôi
Lục bình chiều trôi theo con nước
Buồn hiu hắt sông xưa lở bồi

Sài gòn chiều nay – mưa tiếp nối
Mưa chi mãi vơi đầy tim côi
Lạnh lùng đèn đêm soi chiếc bóng
Người em gái năm xưa đâu rồi !?

PHAN MẠNH THU (2018)

Một Thời Đã Xa

.
.

(Ảnh trên internet)
https://photos.app.goo.gl/5NeKdDJ49qbLXGa89

Có một thời hoa mộng đã đi qua
Đường tan học chiều về nghiêng nón lá
Ngọn gió đùa khép mở đôi tà áo
Cứ ngỡ rằng tay vói – chạm trời cao…

Mùa qua dần… tuổi trẻ cũng xa xăm
Đường dịu vợi người đi từ lâu lắm
Ngày tháng hết, đông qua rồi xuân tới
Người vẫn xa nơi biền biệt cuối trời.

Lòng chỉ sợ có một lần ngoảnh lại
Biết nơi đâu tìm kiếm những dấu hài!…
Rồi cứ thế tháng năm dài lần lữa
Càng xa hơn ngày về lại trường xưa…

Tóc phai hương biết có còn ai nhớ
Thời gian trôi sương khói cũng mịt mờ
Chiều soi gương đi tìm hình bóng cũ
Chợt giật mình – qua hết một mùa thu…

Bốn mươi năm ngỡ chừng như giấc mộng
Ngày cạn dần, đời chạm cửa mùa đông
Còn vương víu một thời xưa trẻ dại
Tuổi học trò… ký ức dễ gì phai!…


Xin cho ta về lại dẫu một ngày…

PHAN MẠNH THU

Khói

.

20180917_070649a
(Cảnh quê)

Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

Bóng Mẹ Tìm Đâu

.
.
(Tặng L M Hải)

Mẹ đã mỏi mòn với thời gian
Ngọn gió vừa lay rụng lá vàng
Một lần mẹ đi là vĩnh viễn
Nến thắp hai hàng… lạnh áo quan

Ba mất nhà mình đã buồn tênh
Con còn có mẹ ở kề bên
Đến giờ mẹ cũng xa con nữa
Ai đỡ nâng con lúc gập ghềnh

Những đêm mẹ thao thức vì đau
Quặn thắt lòng con những lo âu
Mẹ đang kề cận bờ sinh tử
Con sợ bóng chiều lịm tắt mau…

Đời mẹ từng qua bước đắng cay
Nhọc nhằn cả đến lúc xuôi tay
Con đền chưa trọn công ơn mẹ
Nương khói hương trầm cánh hạc bay

Cây cỏ dường như cũng bi thương
Đưa tiễn mẹ đi mấy dặm đường
Tháng năm mây nhuốm màu tang trắng
Lòng con cũng tắt một vầng dương

Mẹ đã nằm yên trong đất sâu
Vòng đời qua hết những bể dâu
Mẹ đi nhà cửa càng thêm lạnh
Bóng mẹ mai này biết tìm đâu !?…

PHAN MẠNH THU

Thu Hoài Cảm

.
.
image
(Ảnh trên internet)

Mùa thu để lại sắc vàng phai
Thơ cũng bâng khuâng nét cảm hoài
Tháng tám mưa giăng đầy bờ cỏ
Tiếng gió buồn như tiếng thở dài.

Mờ ảo mây giăng, khói xây thành
Ngân hà một dải sáng mong manh
Từ độ thuyền trôi… xa bến mãi
Nắng cũng đìu hiu rụng trước mành.

Người đi để một vầng trăng lỡ
Gió mãi lùa song lạnh giấc mơ
Trở giấc đêm dài hương phấn nhạt
Muôn kiếp tằm vương một mối tơ.

Quê xa mây nhuốm màu quan tái
Thềm cũ rêu lan nhạt dấu hài
Chim kêu âm điệu buồn thê thiết
Chập chờn sương khói giấc liêu trai.

PHAN MẠNH THU