Thu Xa Xứ

.
.
muathutrongmua-1

Thu về nắng nhạt ngoài sân
Lá vàng theo gió bâng khuâng về ngàn
Heo may khắc khoải giăng hàng
Viễn hoài một chút nắng vàng xa xưa…

Ngày đi mây trắng tiễn đưa
Mưa rơi lất phất, ngày vừa chớm thu
Khói sương… giờ đã phù du
Gió chùng hiu hắt, sa mù về quanh

Buồn nghe chiếc lá lìa cành
Quan san mấy độ… xuân xanh nhạt rồi
Lẻ loi cành nhạn ngang trời
Riêng ta buồn hết nửa đời tha hương.

PHAN MẠNH THU

Advertisements

Nếu Còn Ngày Mai

.
.
images
(Ảnh trên internet)

Em ở lại sân ga
Đèn khuya vàng hiu hắt.
Chị xuôi tàu về xa
Nghe lòng buồn quặn thắt.

Ba mươi năm dằng dặc
Gặp nhau nói vài câu.
Chị hối hả lên tàu
Nhìn em chưa kịp rõ.

Thời gian nhanh như gió
Vút qua… hết một đời.
Ngoảnh trông về lối cũ
Nắng vãn rồi bên sông.

Chị sắp qua mùa đông
Lá vàng rồi rụng hết.
Ngày nào đôi mi khép
Là một đời hư không.

Gió lạnh thổi từ sông
Tàu sắp qua ga lẻ.
Hẹn mai này em nhé!
Nếu chị còn…ngày mai…

PHAN MẠNH THU 6/2011

Chiều Mưa Sài Gòn

.
.
12a
(Ảnh trên internet)

Chiều Sài Gòn hạt mưa giăng lối
Mưa che khuất nẻo về em tôi
Lặng nhìn hoàng hôn trong mắt biếc
Khi màu nắng đang dần xa trôi

Đèn Sài Gòn dần soi đêm tối
Che chung áo ta về song đôi
Ngại ngần bàn tay chưa dám nắm
Mưa chiều trút trên vai bồi hồi

Rồi… tình buồn …chỉ còn tiếc hối
Con chim sáo cuối trời xa xôi
Mịt mờ đường xưa mưa giăng mắc
Thôi dành lỡ…cho sầu lên ngôi

Ngày từng ngày ngổn ngang trăm mối
Hình bóng cũ bao giờ phai phôi
Lục bình chiều trôi theo con nước
Buồn hiu hắt sông xưa lở bồi

Sài gòn chiều nay – mưa tiếp nối
Mưa chi mãi vơi đầy tim côi
Lạnh lùng đèn đêm soi chiếc bóng
Người em gái năm xưa đâu rồi !?

PHAN MẠNH THU (2018)

Một Thời Đã Xa

.
.

(Ảnh trên internet)
https://photos.app.goo.gl/5NeKdDJ49qbLXGa89

Có một thời hoa mộng đã đi qua
Đường tan học chiều về nghiêng nón lá
Ngọn gió đùa khép mở đôi tà áo
Cứ ngỡ rằng tay vói – chạm trời cao…

Mùa qua dần… tuổi trẻ cũng xa xăm
Đường dịu vợi người đi từ lâu lắm
Ngày tháng hết, đông qua rồi xuân tới
Người vẫn xa nơi biền biệt cuối trời.

Lòng chỉ sợ có một lần ngoảnh lại
Biết nơi đâu tìm kiếm những dấu hài!…
Rồi cứ thế tháng năm dài lần lữa
Càng xa hơn ngày về lại trường xưa…

Tóc phai hương biết có còn ai nhớ
Thời gian trôi sương khói cũng mịt mờ
Chiều soi gương đi tìm hình bóng cũ
Chợt giật mình – qua hết một mùa thu…

Bốn mươi năm ngỡ chừng như giấc mộng
Ngày cạn dần, đời chạm cửa mùa đông
Còn vương víu một thời xưa trẻ dại
Tuổi học trò… ký ức dễ gì phai!…


Xin cho ta về lại dẫu một ngày…

PHAN MẠNH THU

Khói

.

20180917_070649a
(Cảnh quê)

Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

Bóng Mẹ Tìm Đâu

.
.
(Tặng L M Hải)

Mẹ đã mỏi mòn với thời gian
Ngọn gió vừa lay rụng lá vàng
Một lần mẹ đi là vĩnh viễn
Nến thắp hai hàng… lạnh áo quan

Ba mất nhà mình đã buồn tênh
Con còn có mẹ ở kề bên
Đến giờ mẹ cũng xa con nữa
Ai đỡ nâng con lúc gập ghềnh

Những đêm mẹ thao thức vì đau
Quặn thắt lòng con những lo âu
Mẹ đang kề cận bờ sinh tử
Con sợ bóng chiều lịm tắt mau…

Đời mẹ từng qua bước đắng cay
Nhọc nhằn cả đến lúc xuôi tay
Con đền chưa trọn công ơn mẹ
Nương khói hương trầm cánh hạc bay

Cây cỏ dường như cũng bi thương
Đưa tiễn mẹ đi mấy dặm đường
Tháng năm mây nhuốm màu tang trắng
Lòng con cũng tắt một vầng dương

Mẹ đã nằm yên trong đất sâu
Vòng đời qua hết những bể dâu
Mẹ đi nhà cửa càng thêm lạnh
Bóng mẹ mai này biết tìm đâu !?…

PHAN MẠNH THU

Nhớ Tết Xưa

.
.
27459062_1278787728920169_8029288153982976523_n
(Ảnh trên internet)

Vào xuân cánh én lượn trời cao
Nhớ tuổi thơ xưa với tết nào
Ngọc nữ, mai vàng tươi trước giậu
Tường vi, huệ trắng ngát bên rào
Cha treo trước cửa đôi tràng pháo
Mẹ đặt ngoài hiên mấy chậu đào
Tiếng pháo lâu rồi nghe vắng bặt
Đình làng trống hội hết xôn xao.

PHAN MẠNH THU

Bến Chiều

.
.
77828435_webcamera
(Ảnh trên internet)

Qua sông khói trắng bến giang đầu
Lặng lẽ vầng dương khuất bãi dâu
Cánh nhạn bay đôi về phía núi
Bèo trôi từng mảng dưới chân cầu
Triền lau lác đác màu hoa trắng
Rặng liễu đơm đầy sắc lá nâu
Bến vắng bâng khuâng lòng mặc khách
Màu chiều gợi tứ một vài câu.

Phan Mạnh Thu (Bài xướng)

BẾN LÒNG

Bến đổ chiều xa lạnh mái đầu
Người về dặm ruỗi bóng ngàn dâu
Có ai ngoảnh lại bờ nhân ảnh ?
Cho khách hoài mơ mộng hảo cầu !
Đời quạnh chưa phai màu lá thắm
Thơ say còn quyện sắc hương nâu.
Đường mây dẫu có về trăm ngã
Lòng trải theo từng nhịp vó câu.

Mặc Phương Tử (Bài họa)

BẾN CHIỀU

Mây xám vờn ngang, nắng cúi đầu
Ánh vàng vương vãi dưới triền dâu
Đồng un cụm khói nhòa con nước
Gió trải màn sương lặng bóng cầu
Quên hẳn mười năm đầu phớt bạc
Nhớ hoài một thuở dáng non nâu
Bâng khuâng bến cũ chiều hư ảo
Mặc khách âm thầm dựng vó câu
.
Nguyễn Sinh (Bài họa)

SÔNG CÔI

Sông côi bến vắng lá dây trầu
Quấn quíu sương mù toả dáng cau
Cặp én nương nhau về tổ ấm
Đôi cò lững thững nép chân cầu
Mây nhoà lãng đãng trăng e thẹn
Núi nhạt chênh chao lá cúi đầu
Thấp thoáng thuyền ai khua bến vắng
Xao lòng chạnh ý thả về đâu

Lan Anh (Bài họa)

HẠT NẮNG CHIỀU

Hạt nắng chiều rơi tỏa khắp đầu
Lan qua bãi đất tới nương dâu
Chim bay đến tổ vờn trên núi
Trâu bước về chuồng lội dưới cầu
Khóm chuối bên nhà đeo búp tím
Bờ tre cạnh xóm khoác màu nâu
Đứng nhìn quê cảnh chiều yên tĩnh
Tâm sự gởi vào mỗi chữ, câu…

Hồ Tiến Triển (Bài họa)

VÔ ĐỀ

Sương khói lững lờ phủ trắng đầu
Ánh dương le lói cuối triền dâu
Rều trôi con nước dập dềnh sóng
Củi mắc đơn cây ngớ ngác cầu
Xào xạc triền lau con sóng bạc
Êm đềm rặng liễu lá im nâu
Tịch liêu bến vắng chao lòng khách
Ngẫu bút hoạ theo vài tứ câu

Chinh Minh Tran (Bài họa)

NỖI NIỀM

Dăm vần tâm sự tỏ cùng nhau
Khuây khỏa tha hương vợi nỗi sầu
Bến vắng bèo trôi buồn cảnh lạ
Quê Mẹ xoay vần mấy bể dâu
Thất hiền trí đợi rừng xanh lá
Lã Vọng buông câu sóng bạc đầu
Thế tạm tránh thời ngày luyện trí
Lộng thơ hùng khí rót ngàn câu

Minh các (Bài họa)

Bến Chiều (Hương xưa)