Xa Rồi Tháng Chín

.
.

Thơ: Phan Mạnh Thu
Nhạc và trình bày: Trần Quang Lộc

.

Advertisements
By nhokhucsongque

Khúc Đoạn Trường

.
.
images-1
.
Lạc ánh trăng vàng, khuất cõi mơ
Cung đàn Tư Mã bặt bao giờ
Vườn xưa cỏ dại xanh tràn lối
Bến cũ ngàn lau trắng ngập bờ
Ngõ trúc đìu hiu nào kẻ đợi
Thềm rêu lặng lẽ chẳng ai chờ
Ngày về sóng nước Tầm Dương lạnh
Khúc đoạn trường gieo nặng ý thơ.

PHAN MẠNH THU (02/2017)

GIANG ĐẦU VẤN TƯƠNG TƯ

Bến lạnh Giang đầu một bóng mơ
Người đi xa biệt đến bây giờ
Xanh cao nghĩa lộng vờn khung nhớ
Sóng bạc tình xao động bến bờ
Nguyệt ảnh lung linh hoà lối quạnh
Sương hình loã xoã khép đường chờ
Đêm nay nghe đoạn tương tư hận
Tịch mịch đầu sông rủ ý thơ.

NGUYÊN THƯỜNG (Bài họa)

BƯỚC DẶM TRƯỜNG *

Oan khiên tràng pháo xé niềm mơ
Trống Nhạn Môn Quan đã đáo giờ
Khấp khiểng đường xa sầu kín lối
Chông chênh bến lạ muộn ken bờ
Vườn xưa ngõ trúc hoài trông đợi
Tháp cũ thềm rêu mãi ngóng chờ
Ray rức trời Mông chiều buốt lạnh
Dặm trường cô phụ nặng vần thơ

NGUYỄN SINH 2/2017 (Họa nguyên vận)
(*) Dựa theo tích “Chiêu Quân cống Hồ”

NỖI NHỚ QUÊ!

***
Đại Bình Trung Phước đẹp như mơ
Tranh thủ về thăm kẻo hết giờ
Khúc khuỷu hàng tre nơi mở bến
Quanh co dòng nước chốn chia bờ
Quê hương nỗi nhớ bao người ngóng
Làng xóm niềm thương bấy kẻ chờ
Lưu lạc lênh đênh ôi não ruột !
Chạnh lòng xúc cảm viết bài thơ

HỒ TIẾN TRIỂN (Bài họa)

Thoáng Ánh Đèn Xa

.
.
.
den

Ngóng én xuân xưa

Ngọn gió chiều nay chợt cút côi
Ngang sông nào biết lở hay bồi
Vầng trăng mấy bận âm thầm lả
Con nước bao mùa lặng lẽ trôi
Khắc khoải người đi mờ đỉnh núi
Bâng khuâng kẻ ở ngút chân đồi
Thu đông mòn mỏi chờ tin nhạn
Cánh én vào xuân chẳng khứ hồi

NGUYỄN SINH (Bài họa)

Bóng Lặng Côi

Ảo ảnh sa mù bóng lặng côi
Người ơi sóng cả lút cồn bồi
Bơ thờ góc bể tình chìm lặng
Quạnh vắng chân trời phận nổi trôi
Gió hú rừng hoang vang triền núi
Mây quầng suối cạn phủ lưng đồi
Xa vời cố xứ hồn say ngã
Quặn thắt sầu dâng vọng mấy hồi

VŨ ĐAN HUYỀN (Bài họa)

Kể Từ Hôm đó

.
.
6-du-lich-han-quoc-mytour-4
(Ảnh trên internet)

(Tặng Xuân Vinh)

Hôm đó trời trong như sớm mai
Em về qua ngõ – nón nghiêng vai
Con chim tha những cành hoa dại
Lót tổ nằm mơ dáng trang đài

Từ đó ta về…thương nhớ ai
Vườn xuân còn vẹn nét nguyên khai
Nụ quỳnh thoảng gió hương đưa lại
Thao thức thềm khuya ánh trăng cài

Thế rồi một sớm thuyền xuôi mái
Cuối bãi đầu ghềnh rẽ chia hai
Phong thư muốn gởi…còn ngần ngại
Đã vắng đường xưa một dấu hài

Em đi buổi ấy trời quan tái
Thu đã sang mùa, sắc lá phai
Mây trắng về đâu mà bay mãi
Lỡ những mùa trăng… gió thở dài

Nào dám mong gì chuyện trùng lai
Chút tình xưa cũ vẫn dằng dai
Bến sông rụng mấy mùa hoa cải
Nước cuốn thuyền trôi vẫn miệt mài…

PHAN MẠNH THU

Người Ơi Có Thấu

.
.
.
ezgif-com-resize.
(Ảnh trên internet)

(Tặng Thọ Lê)

Người về đâu…người về nơi đâu?
Khói chiều sông lạnh bến giang đầu
Con thuyền cũ không về neo đậu
Bờ lau nằm mơ cánh buồm nâu

Người về đâu…biền biệt vó câu?
Vườn xác xơ cây cỏ buồn rầu
Dây tơ hồng héo khô bờ giậu
Hàng tre thưa mưa nắng dãi dầu

Gió bao mùa giá buốt canh thâu
Đàn đứt dây phím lỡ tơ sầu
Chim bỏ cội… lâu rồi mất dấu
Mây qua đèo… vời vợi ngàn dâu

Ta đợi người…đợi biết bao lâu
Thời thanh xuân nước chảy qua cầu
Sáo sang sông – nỗi buồn chôn giấu
Nắng phai rồi còn mỗi mưa ngâu.

PHAN MẠNH THU

Đôi dòng cảm nhận của nt Trần Dzạ Lữ

.

Trích “DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI” (Tiếp theo phần 9) của Trần DZạ Lữ

PHAN MẠNH THU – NGƯỜI CON GÁI LÀM THƠ CỦA XỨ QUẢNG

***

Tôi chỉ gặp cô một lần ở nhà hàng Sông Trăng khi trang HX ra mắt. Vậy mà lại rất ấn tượng về nhà thơ nữ xứ Quảng này. Ấn tượng, có lẽ cô là người bỏ xứ mà đi như tôi. Ấn tượng vì sự dịu dàng đằm thắm của người con gái Quế Sơn. Và tôi quý trọng một người em gái – trên hết là tính cách và thơ ca của cô. Chỉ một lần gặp gỡ và không tâm sự nhiều nhưng đôi mắt cô đã không giấu được người đối diện: Lặng lẽ sống. Lặng viết. Không điệu đàng. Không ồn ào. Biết khiêm cung… Nhưng thơ ca đã nói thay cô rồi. Nỗi buồn xa xứ cô thảy vào thơ. Tâm trạng không vui về phận người cô ghim vào thi ảnh. Tự soi ngắm bóng mình từ ĐN trôi vào Long Khánh. Tra hỏi chính mình trong cõi thế nhân, không chỉ riêng cô mà như hầu hết người cầm bút nào cũng thế. Và ý chí trong cô là một thách thức với thời gian. Có khi thân xác không thể hoàn hảo song tâm hồn ấy luôn như sóng ngầm mà dữ dội. Tung tẩy đêm ngày triền miên theo dòng chảy của đam mê với khát vọng vĩnh hằng. Nhắc đến cô, không nói đến hiện tượng, hiện tượng có khi bừng phát rồi phụt tắt. Theo tôi, nghiệp dĩ đã chọn cô. Bởi mấy chục năm qua rồi, khi còn mài đũng quần bậc trung học ở ghế nhà trường cho đến nay tới tuổi bất hoặc. Thơ cô có nhiều người biết đến và thơ phổ nhạc của cô cũng nhiều.
Tôi nhớ 2 bài thơ của Phan Mạnh Thu mà tôi yêu thích:

NUỐI

Cô Tô lửa cháy mờ cung gấm
Lầu vàng bỗng chốc hóa tro than
Phù Sai đâu tiếc kinh thành cũ
Ngàn đời vương mãi bóng Tây thi.

Mỵ Nương nhớ quá sáo Trương Chi
Dằng dặc lệ rơi những đêm dài
Xót khối tình si mang xuống mộ
Còn nuối bóng nàng chẳng chịu tan.

Huyền Tông về lại đất Trường An
Khắc khoải năm canh khúc đoạn trường
Đau đớn phù dung xưa sớm rụng
Đâu khúc nghê thường… hỡi quý phi!?

Thương ai nuối mãi một người đi
Để bóng trăng soi tháng năm dài
Thu nhạt, đông tàn, rồi mai rụng
Người cũ chưa về – hương sắc phai…
Phan Mạnh Thu

QUÊ HƯƠNG

Quê hương nằm trong ký ức
Theo cùng trên những chặng xa
Nỗi nhớ trở mình tỉnh thức
Một miền quê chẳng phai nhòa.

Ngày về bên dòng sông lở
Nhớ màu hoa gạo xa xưa
Mảnh đất trung du cằn cỗi
Ngàn dâu vắng bóng lưng đồi.

Bờ tre nắng chiều rớt vội
Cánh cò xao xác bay qua
Lúa chẳng mùa nào giáp hạt
Ngùi thương đất mẹ nhọc nhằn.

Ngày đi về phương xa lắc
Hành trang có bóng quê nhà
Đi qua bao mùa mưa nắng
Khói chiều lại nhớ trời xa…

Cố hương nao lòng lữ thứ
Nhớ quê… trở gót tìm về
Hàng cau đón người xa xứ
Đong đưa cánh lá vẫy chào.

Quê hương ngọt ngào quá đỗi
Ven đường hoa tím rưng rưng
Ngày trở về thăm vườn cũ
Giữa quê mà nhớ vô cùng…
Phan Mạnh Thu

Khổ thơ kết của bài thơ Quê Hương khiến tôi ngơ ngẩn. Tại sao vậy? Điều này chính tác giả mới có câu trả lời chính xác. Tôi chỉ cảm thơ và không muốn “chẻ sợi tóc làm tư” và 5 chữ “Giữa quê mà nhớ vô cùng…” luôn ám ảnh tôi khôn nguôi…

TRẦN DZẠ LỮ (11/2016)

Tình Khúc Tháng Sáu

.
.
.

(Ảnh trên internet)

Sáng nay lòng rất lạ
Rộn ràng một khúc ca
Đêm qua trong giấc mộng
Bóng người về quanh ta.

Ta ngồi nghe chim hót
Ngơ ngẩn hàng cây cao
Trên kia trời xanh ngát
Gió về nghe lao xao.

Mùa hạ cũng vừa sang
Rực rỡ sắc phượng hồng
Trên nhánh đời dâu bể
Lâu rồi chẳng đơm bông…

Màu nắng hạ mênh mông
Rắc đầy trên phiến lá
Đôi bướm vàng lơ đãng
Mơ màng bên cội hoa.

Mây nhẹ trôi về xa
Nguyệt quế ngát bên rào
Có mùa sương khói cũ
Vẫn ít nhiều hư hao…

PHAN MẠNH THU

hg

Tháng Sáu Con Về…

.
.
.
image002
(Cảnh quê)

Tháng sáu con về làng cũ
Ngõ xưa đầy xác lá vàng
Ngoại giữa vườn chiều cô quạnh
Chim về kêu lạnh vườn hoang

Tháng sáu con về nắng cháy
Ruộng quê đất nẻ khô cằn
Gió lào thổi qua rát mặt
Mạ non héo rũ trên đồng.

Tháng sáu đi tìm hương quế
Một thời thấm đẫm tuổi thơ
Chiều rơi bên triền sông lở
Buồn nghe tiếng nước vỗ bờ.

Con về ngồi bên bếp lửa
Bùi ngùi sợi khói chiều lam
Nhớ sao những mùa mưa cũ
Mùi hương cau sấy thơm nồng.

Quê hương vẫn là nơi chốn
Một mai con muốn quay về
Không thể một lần tắm lại
Xin về làm ngọn cỏ quê.

PHAN MẠNH THU  (6/2011)

Quê Nhà trong Hoài Niệm Trường Giang

.
.
.
DSC06481

Biền biệt quê hương rất nhiều năm, nỗi nhớ quê nhà luôn trong tiềm thức, nhưng có nhiều lí do để người đi lần lữa không về. Chỉ sợ khi mở toang cánh cửa dày nặng của một thời quá khứ, phía sau là một khoảng trống vô hình sâu hun hút… Đôi khi ngồi nhẩm thời gian không khỏi giật mình thảng thốt:

Lâu quá chưa về thăm cố hương
Nỗi nhớ dài theo tháng năm trường
Sáo chiều ai thổi sao buồn thế
Dằng dặc trong lòng khúc ly quê…

Thế rồi một ngày không hề hẹn trước, tôi đột ngột quay về, dù trong đầu không có chút khái niệm nào về việc sẽ trở về. Quê hương đã đổi thay nhiều quá… lòng cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết… có nhiều thứ quý giá trong cuộc đời đã trôi khỏi tầm tay…nỗi buồn cứ thế nhân lên…và chợt thấy hối tiếc vì đã quay về…

Chiều nay tình cờ tôi được nghe album Hoài Niệm Trường Giang của Vũ Đức Sao Biển, tôi ngỡ như gặp lại mùi hương nồng nàn của loài hoa dẻ, mùi hương ấy đưa tôi về lại một ngày xưa… nơi ấy quê nhà. Bất chợt tôi tìm thấy trong đó nỗi niềm của chính mình – một người xa xứ, cùng những tiếc nuối, những hoài niệm về một chặng đường đời dằng dặc đã đi qua.
Tôi đã nghe Hoài Niệm Trường Giang với tâm trạng như thế đó, cảm xúc đầy ắp khi gặp lại dòng sông Thu trôi giữa đôi bờ cát, gặp lại bờ tre xanh đầu làng, cùng với những cánh đồng chiều trắng cò bay. Có thời thơ ấu lang thang trên đồi tìm quả dại, có đôi mắt đẫm lệ của người bạn nhỏ, ngày tiễn tôi rời xa mảnh đất Duy Xuyên…

Nghe Hoài Niệm Trường Giang tôi gặp lại giọng nói quen thuộc của người xứ Quảng, những địa danh xa xôi như: Đông Giang, Tây Giang, Núi Thành, Thăng Bình… cũng trở thành thân thiết, dù chưa một lần tìm đến. Tôi bắt gặp lại những triền dâu xanh ngắt, có màu áo lụa Duy Xuyên vàng mơ qua ngõ trúc. Thấp thoáng bóng dáng một chút sương khói mong manh của thời tuổi trẻ, ngọt ngào thay hò hẹn buổi ban đầu, để lại trong lòng người đi nỗi nhớ khôn nguôi và câu hỏi một đời day dứt: Ngày mai về lại đồi quê cũ, ta biết tìm nhau ở chốn nào?..hoa xưa vẫn tím màu thương nhớ, còn có ai chờ trên bến xưa….

Nghe Hoài Niệm Trường Giang , tôi lại muốn quay về. Về Quế Sơn, Trà My, đi tìm mùi hương quế. Về Nông Sơn, ghé qua thăm mảnh đất Đại Bường bốn mùa cây trái sum suê, rồi ngược dòng sông Thu lên thăm Hòn Kẽm Đá Dừng. Về Duy Xuyên nghe tiếng tằm ăn rỗi, đi tìm màu hoa tím một thời gắn bó tuổi thơ. Về Hội An thưởng thức cao lầu, nhìn nắng vàng rơi trên Hoài phố, trải lòng theo những điệu hò khoan…
Về thăm mảnh đất Tam Kỳ, nơi gánh nặng hai đầu Nam Bắc. Về nhìn những tan tác thương đau, mà đất Quảng đã gánh chịu mỗi khi mùa mưa bão đến, cùng những trận gió Lào rát bỏng thịt da mỗi độ sang hè, có như thế mới biết cảm thông cho tính tằn tiện chắt chiu, như đã thấm sâu vào máu thịt của người dân xứ Quảng…
Về xem Đà Nẵng mỗi ngày càng thêm rực rỡ, một Bà Nà xinh đẹp như mơ, cùng với phố núi Sơn Trà vẫn còn đây đó đôi nét hoang sơ. Mới thấy hết công ơn của các bậc tiền nhân, những người đi khai hoang mở đất buổi đầu, đã làm một cuộc hành trình dài về phía phương Nam.
Giờ đây, quê hương lại thôi thúc trong tôi, mà ngày về… có lẽ hãy còn xa lắm…

Nửa cuộc đời xa biệt đất quê
Khi ngoảnh lại sương phai màu tóc
Quê nhà ơi! Nơi bình yên nhất
Khi chùng chân lại muốn quay về…

PHAN MẠNH THU 12/ 2009

Nếu Còn Ngày Mai

.
.
images
(Ảnh trên internet)

Em ở lại sân ga
Đèn khuya vàng hiu hắt.
Chị xuôi tàu về xa
Nghe lòng buồn quặn thắt.

Ba mươi năm dằng dặc
Gặp nhau nói vài câu.
Chị hối hả lên tàu
Nhìn em chưa kịp rõ.

Thời gian nhanh như gió
Vút qua… hết một đời.
Ngoảnh trông về lối cũ
Nắng vãn rồi bên sông.

Chị sắp qua mùa đông
Lá vàng rồi rụng hết.
Ngày nào đôi mi khép
Là một đời hư không.

Gió lạnh thổi từ sông
Tàu sắp qua ga lẻ.
Hẹn mai này em nhé!
Nếu chị còn…ngày mai…

PHAN MẠNH THU 6/2011

Chim Vịt kêu Chiều

.
.
40654830
(Ảnh trên internet)
(Tặng K.H và K.C)

Con về nhà cũ buồn chưa!
Mẹ cha khuất núi, vườn xưa điêu tàn
Trầu khô, cau rụng võ vàng
Tiếng gà gáy lạnh mấy hàng tre thưa

Nhọc nhằn đời mẹ ngày xưa
Thân cò lặn lội nắng mưa chẳng màng
Hừng đông mẹ đã quá giang
Bến quê chiều xuống đò ngang mới về

Mồ hôi cha thấm ruộng quê
Mùa đông chân nẻ, hè về bỏng da
Ruộng gần… rồi đến rẫy xa
Cho con từng bước vươn ra với đời

Ngày con quê kiểng xa rời
Trong đôi mắt mẹ bao lời thương yêu
Cầm tay cha bảo ban nhiều
Dặn con cân nhắc những điều đúng sai

Con đi… chừng ấy năm dài
Lời cha mẹ dặn vang hoài bên tai
Chợ quê mẹ vẫn hôm mai
Mồ hôi cha vẫn ruộng cày đầy vơi

Chúng con lần lượt xa vời
Biển đời mê mãi – dần lơi nẻo về
Mẹ cha khắc khoải đường quê
Hoàng hôn đã xuống cận kề bên chân…

***
Con về… lòng những bâng khuâng
Đồi quê nhang khói mấy phần quạnh hiu
Thương cha, nhớ mẹ rất nhiều
Ngậm ngùi chim vịt kêu chiều buồn tênh.

PHAN MẠNH THU  (05/2016)

 

Chuyện Bây Giờ Mới Kể

.
.
Chú út tôi có hai người bạn thân thời trung học là Phạm Trọng Yêm và Nguyễn Hồng Anh, chú tôi đi lính đóng quân xa nhà, nên nhờ hai người bạn này thỉnh thoảng xuống chỉ bảo việc học hành cho chị em tôi. Hai người họ cứ đều đặn vài ngày lại ghé xuống nhà tôi.

Một hôm Trọng Yêm và Hồng Anh đưa cho tôi một xấp vải trắng, số vải này đã được cắt vuông vức thành những chiếc khăn tay, trên mỗi chiếc khăn đều có ghi hai câu thơ, họ nhờ tôi và bạn tôi thêu dùm. Phạm Trọng Yêm thì đưa cho tôi, còn Nguyễn Hồng Anh thì nhờ Phạm Thị Thông (chúng tôi nhận lời giúp họ, nhưng trong lòng cứ thắc mắc không biết hai người làm gì với mớ khăn này). Trong lớp tôi, Thông là người thêu đẹp nhất, có lần Thông thêu cả bức tranh Quang Trung đại phá quân Thanh, mang đi triển lãm bên Phan Châu Trinh, có một anh bên trường ấy đã năn nỉ xin cho được bức tranh này, còn tôi lại không thích chuyện thêu thùa. Thông thêu xong được vài cái thì ngờ ngợ nhận ra một điều gì đó, Thông gởi trả lại những mảnh vải cho chú Hồng Anh với lý do không có thời gian. Thông đem những suy nghĩ này nói cho Ngọc Dung nghe (Dung là cô bạn cùng trong nhóm ba đứa của bọn tôi) nhưng lại không nói gì với tôi, hai đứa lúc nào cũng thầm thì to nhỏ, đôi lúc tôi giận vì thấy mình bị gạt ra ngoài những bí mật của hai đứa hắn. Chính vì không biết chuyện gì, nên tôi vẫn vô tư chăm chút từng đường kim mũi chỉ, sau khi làm xong tôi giặt ủi cẩn thận rồi trao lại cho Trọng Yêm.

Không lâu sau, tôi nhận được một phong thư của Phạm Trọng Yêm, trong phong bì ngoài lá thư còn có những chiếc khăn do tôi thêu. Đọc thư xong tôi nghe người lạnh từ đầu đến chân, làm sao tôi có thể ngờ những câu thơ tôi tỉ mỉ thêu lại là dành cho tôi, hay những lúc Trọng Yêm mang đàn xuống nhà tôi hát vu vơ những bản tình ca, là có niềm riêng gởi gắm trong đó. Ông nội của Trọng Yêm vốn sui gia đôi với ông cố tôi (Ông Bá G và ông Hội H hai người từng nổi tiếng một thời ở vùng núi Dùi Chiêng về tài săn voi và cọp, chính là ông cố và ông nội của Trọng Yêm. Họ là nguyên mẫu của nhân vật ông Bá Hoành và ông Hội Hiệt trong tác phẩm Quê Nội của nhà văn Võ Quảng), như thế về vai vế Trọng Yêm hơn tôi một bậc, chú lại là bạn thân của chú út tôi, đã biết tôi từ những ngày tôi còn rất bé và vào thời điểm xảy ra chuyện này, tôi còn chưa đầy mười sáu tuổi. Tôi đưa thư cho Thông và Dung coi, đến lúc đó hai đứa mới nói với tôi là bọn hắn đã nghi ngờ chuyện này. Tôi gởi khăn cùng thư trả lại cho Trọng Yêm và từ đó không nhìn chú ấy nữa. …

Hai ông chú này lại coi như không có chuyện gì xảy ra, họ vẫn đều đặn xuống nhà tôi, đối với tôi không khí ngày ấy thật nặng nề. Tôi dấu kín ba má và chú tôi mọi chuyện, chỉ kể cho mỗi dì út của tôi nghe thôi. Lần hồi Trọng Yêm cũng không chịu đựng được bầu không khí lạnh ngắt đó… Một hôm tôi lại nhận được một chiếc hộp nhỏ có thắt nơ xinh xắn do dì tôi chuyển cho, trong hộp đựng một con bồ câu mẹ và bốn chú bồ câu con bằng sứ trắng muốt, kèm theo một mảnh giấy ghi dòng chữ “Mong rằng có thể trở lại như xưa”. Những chú bồ câu xinh quá làm tôi không cưỡng lại được nên đã nhận chúng, nhưng có điều… chẳng thể nào trở lại như xưa…

Đà Nẵng một ngày cuối tháng 3 năm 75, Phạm Trọng Yêm đi một mình xuống nhà tôi, chú hỏi ba má tôi có chạy vào Nam không, ba má tôi trả lời là không đi vì sợ chị em chúng tôi rơi rớt dọc đường (Nói thế nhưng má tôi vẫn đeo vào cổ chị em tôi mỗi đứa một cái túi nhỏ trong đó có bỏ tiền, phòng cho trường hợp phải ly tán) Trọng Yêm chào từ biệt gia đình tôi và tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của chú, trong tôi lúc đó có một chút buồn, đồng thời cũng nhẹ nhõm vô cùng…

Sau năm 75 thì gia đình tôi dọn vào Nam. Mấy năm sau Phạm Trọng Yêm tìm đến thăm, nhìn thấy chú ấy từ đầu ngõ là tôi đã trốn mất, chú ở nhà trên thì tôi xuống nhà dưới, chú xuống dưới thì tôi lại vòng ra sau và quan sát chú qua cửa sổ. Chú không hỏi tôi đi đâu mà chỉ có đôi mắt là tìm kiếm và đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy chú. Một thời gian cũng khá lâu sau, tôi nghe tin chú lập gia đình rồi về sinh sống ở Bình Tuy và hơn mười năm trước đây chú đã qua đời vì bệnh ung thư (Trọng Yêm mất rồi thì những chú bồ câu tôi cũng không giữ lại nữa) Phạm Thị Thông bạn tôi thì yên nghỉ trên mảnh đất quê nhà Duy Xuyên khi vừa bước sang tuổi mười chín. Chú Nguyễn Hồng Anh thì vào sống ở Vũng Tàu, thỉnh thoảng có ghé lên nhà tôi. Đầu thập niên tám mươi chú qua Canađa định cư, từ đó đến nay tôi chưa hề gặp lại…

PHAN MẠNH THU