Một Thời Đã Xa

.
.

(Ảnh trên internet)
https://photos.app.goo.gl/5NeKdDJ49qbLXGa89

Có một thời hoa mộng đã đi qua
Đường tan học chiều về nghiêng nón lá
Ngọn gió đùa khép mở đôi tà áo
Cứ ngỡ rằng tay vói – chạm trời cao…

Mùa qua dần… tuổi trẻ cũng xa xăm
Đường dịu vợi người đi từ lâu lắm
Ngày tháng hết, đông qua rồi xuân tới
Người vẫn xa nơi biền biệt cuối trời.

Lòng chỉ sợ có một lần ngoảnh lại
Biết nơi đâu tìm kiếm những dấu hài!…
Rồi cứ thế tháng năm dài lần lữa
Càng xa hơn ngày về lại trường xưa…

Tóc phai hương biết có còn ai nhớ
Thời gian trôi sương khói cũng mịt mờ
Chiều soi gương đi tìm hình bóng cũ
Chợt giật mình – qua hết một mùa thu…

Bốn mươi năm ngỡ chừng như giấc mộng
Ngày cạn dần, đời chạm cửa mùa đông
Còn vương víu một thời xưa trẻ dại
Tuổi học trò… ký ức dễ gì phai!…


Xin cho ta về lại dẫu một ngày…

PHAN MẠNH THU

Advertisements

Khói

.

20180917_070649a
(Cảnh quê)

Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

Bóng Mẹ Tìm Đâu

.
.
(Tặng L M Hải)

Mẹ đã mỏi mòn với thời gian
Ngọn gió vừa lay rụng lá vàng
Một lần mẹ đi là vĩnh viễn
Nến thắp hai hàng… lạnh áo quan

Ba mất nhà mình đã buồn tênh
Con còn có mẹ ở kề bên
Đến giờ mẹ cũng xa con nữa
Ai đỡ nâng con lúc gập ghềnh

Những đêm mẹ thao thức vì đau
Quặn thắt lòng con những lo âu
Mẹ đang kề cận bờ sinh tử
Con sợ bóng chiều lịm tắt mau…

Đời mẹ từng qua bước đắng cay
Nhọc nhằn cả đến lúc xuôi tay
Con đền chưa trọn công ơn mẹ
Nương khói hương trầm cánh hạc bay

Cây cỏ dường như cũng bi thương
Đưa tiễn mẹ đi mấy dặm đường
Tháng năm mây nhuốm màu tang trắng
Lòng con cũng tắt một vầng dương

Mẹ đã nằm yên trong đất sâu
Vòng đời qua hết những bể dâu
Mẹ đi nhà cửa càng thêm lạnh
Bóng mẹ mai này biết tìm đâu !?…

PHAN MẠNH THU

Nhớ Tết Xưa

.
.
27459062_1278787728920169_8029288153982976523_n
(Ảnh trên internet)

Vào xuân cánh én lượn trời cao
Nhớ tuổi thơ xưa với tết nào
Ngọc nữ, mai vàng tươi trước giậu
Tường vi, huệ trắng ngát bên rào
Cha treo trước cửa đôi tràng pháo
Mẹ đặt ngoài hiên mấy chậu đào
Tiếng pháo lâu rồi nghe vắng bặt
Đình làng trống hội hết xôn xao.

PHAN MẠNH THU

Bến Chiều

.
.
77828435_webcamera
(Ảnh trên internet)

Qua sông khói trắng bến giang đầu
Lặng lẽ vầng dương khuất bãi dâu
Cánh nhạn bay đôi về phía núi
Bèo trôi từng mảng dưới chân cầu
Triền lau lác đác màu hoa trắng
Rặng liễu đơm đầy sắc lá nâu
Bến vắng bâng khuâng lòng mặc khách
Màu chiều gợi tứ một vài câu.

Phan Mạnh Thu (Bài xướng)

BẾN CHIỀU

Mây xám vờn ngang, nắng cúi đầu
Ánh vàng vương vãi dưới triền dâu
Đồng un cụm khói nhòa con nước
Gió trải màn sương lặng bóng cầu
Quên hẳn mười năm đầu phớt bạc
Nhớ hoài một thuở dáng non nâu
Bâng khuâng bến cũ chiều hư ảo
Mặc khách âm thầm dựng vó câu
.
Nguyễn Sinh (Bài họa)

SÔNG CÔI

Sông côi bến vắng lá dây trầu
Quấn quíu sương mù toả dáng cau
Cặp én nương nhau về tổ ấm
Đôi cò lững thững nép chân cầu
Mây nhoà lãng đãng trăng e thẹn
Núi nhạt chênh chao lá cúi đầu
Thấp thoáng thuyền ai khua bến vắng
Xao lòng chạnh ý thả về đâu

Lan Anh (Bài họa)

HẠT NẮNG CHIỀU

Hạt nắng chiều rơi tỏa khắp đầu
Lan qua bãi đất tới nương dâu
Chim bay đến tổ vờn trên núi
Trâu bước về chuồng lội dưới cầu
Khóm chuối bên nhà đeo búp tím
Bờ tre cạnh xóm khoác màu nâu
Đứng nhìn quê cảnh chiều yên tĩnh
Tâm sự gởi vào mỗi chữ, câu…

Hồ Tiến Triển (Bài họa)

VÔ ĐỀ

Sương khói lững lờ phủ trắng đầu
Ánh dương le lói cuối triền dâu
Rều trôi con nước dập dềnh sóng
Củi mắc đơn cây ngớ ngác cầu
Xào xạc triền lau con sóng bạc
Êm đềm rặng liễu lá im nâu
Tịch liêu bến vắng chao lòng khách
Ngẫu bút hoạ theo vài tứ câu

Chinh Minh Tran (Bài họa)

NỖI NIỀM

Dăm vần tâm sự tỏ cùng nhau
Khuây khỏa tha hương vợi nỗi sầu
Bến vắng bèo trôi buồn cảnh lạ
Quê Mẹ xoay vần mấy bể dâu
Thất hiền trí đợi rừng xanh lá
Lã Vọng buông câu sóng bạc đầu
Thế tạm tránh thời ngày luyện trí
Lộng thơ hùng khí rót ngàn câu

Minh các (Bài họa)

Bến Chiều (Hương xưa)

Khúc Đoạn Trường

.
.
images-1
(Ảnh trên internet)

Lạc ánh trăng vàng, khuất cõi mơ
Cung đàn Tư Mã bặt bao giờ
Vườn xưa cỏ dại xanh tràn lối
Bến cũ ngàn lau trắng ngập bờ
Ngõ trúc đìu hiu nào kẻ đợi
Thềm rêu lặng lẽ chẳng ai chờ
Ngày về sóng nước Tầm Dương lạnh
Khúc đoạn trường gieo nặng ý thơ.

Phan Mạnh Thu (02/2017)

GIANG ĐẦU VẤN TƯƠNG TƯ

Bến lạnh Giang đầu một bóng mơ
Người đi xa biệt đến bây giờ
Xanh cao nghĩa lộng vờn khung nhớ
Sóng bạc tình xao động bến bờ
Nguyệt ảnh lung linh hoà lối quạnh
Sương hình loã xoã khép đường chờ
Đêm nay nghe đoạn tương tư hận
Tịch mịch đầu sông rủ ý thơ.

Nguyên Thường (Bài họa)

BƯỚC DẶM TRƯỜNG *

Oan khiên tràng pháo xé niềm mơ
Trống Nhạn Môn Quan đã đáo giờ
Khấp khiểng đường xa sầu kín lối
Chông chênh bến lạ muộn ken bờ
Vườn xưa ngõ trúc hoài trông đợi
Tháp cũ thềm rêu mãi ngóng chờ
Ray rức trời Mông chiều buốt lạnh
Dặm trường cô phụ nặng vần thơ

Nguyễn Sinh 2/2017 (Bài họa)
(*) Dựa theo tích “Chiêu Quân cống Hồ”

NỖI NHỚ QUÊ!

Đại Bình Trung Phước đẹp như mơ
Tranh thủ về thăm kẻo hết giờ
Khúc khuỷu hàng tre nơi mở bến
Quanh co dòng nước chốn chia bờ
Quê hương nỗi nhớ bao người ngóng
Làng xóm niềm thương bấy kẻ chờ
Lưu lạc lênh đênh ôi não ruột !
Chạnh lòng xúc cảm viết bài thơ

Hồ Tiến Triển (Bài họa)

TÌNH THƠ

Ta mình gặp gỡ bởi hồn thơ
Nguyện ước ngàn năm nghĩa chẳng mờ
Cảm tạ Ông Trời ban phận số
Ơn thầm Nguyệt Lão kết hồng tơ
Nồng say lắng đọng từng hơi thở
Cháy bỏng chan hòa những giấc mơ
Biển mộng xin đừng dâng bão tố
Hoàng hôn sóng mãi cuộn xô bờ

Phu Nhi (Bài họa)

TƯƠNG TƯ CỔ

Mở lối vườn hồng lạc cõi mơ
Ngàn xưa thiên cổ ngỡ bây giờ
Phượng Cầu – Tư Mã cung sầu oán
Văn Trác* – Bạch Đầu lụy khúc thơ
Cảnh củ rêu phong nhòa nẻo lối
Người xưa cỏ úa khuất xa mờ
Chạnh lòng thục nữ tương tư cổ
Ấy Khúc Đoạn Trường dạ ngẫn ngơ…

Hoa Phan – 5/2018 (Bài họa)
(*Trác Văn Quân viết bài thơ: Bạch Đầu ngâm)

VÔ ĐỀ

Nhìn trăng khát vọng có còn mơ
Ánh nguyệt lung linh đó tới giờ
Phố núi đường xưa còn rẽ lối
Hội An bến cũ vẫn đôi bờ
Sơn Chà viễn khách không còn đợi
Đà Nẵng người thân chả đứng chờ
Mấy nẻo mây trời giăng đèo Hải
Phù vân giữ lại một vần thơ

Peter Lý (Bài họa)

Thoáng Ánh Đèn Xa

.
.
.
den
(Ảnh trên internet)

Ngóng én xuân xưa

Ngọn gió chiều nay chợt cút côi
Ngang sông nào biết lở hay bồi
Vầng trăng mấy bận âm thầm lả
Con nước bao mùa lặng lẽ trôi
Khắc khoải người đi mờ đỉnh núi
Bâng khuâng kẻ ở ngút chân đồi
Thu đông mòn mỏi chờ tin nhạn
Cánh én vào xuân chẳng khứ hồi

NGUYỄN SINH (Bài họa)

Bóng Lặng Côi

Ảo ảnh sa mù bóng lặng côi
Người ơi sóng cả lút cồn bồi
Bơ thờ góc bể tình chìm lặng
Quạnh vắng chân trời phận nổi trôi
Gió hú rừng hoang vang triền núi
Mây quầng suối cạn phủ lưng đồi
Xa vời cố xứ hồn say ngã
Quặn thắt sầu dâng vọng mấy hồi

VŨ ĐAN HUYỀN (Bài họa)

Kể Từ Hôm đó

.
.
6-du-lich-han-quoc-mytour-4
(Ảnh trên internet)

(Tặng Xuân Vinh)

Hôm đó trời trong như sớm mai
Em về qua ngõ – nón nghiêng vai
Con chim tha những cành hoa dại
Lót tổ nằm mơ dáng trang đài

Từ đó ta về…thương nhớ ai
Vườn xuân còn vẹn nét nguyên khai
Nụ quỳnh thoảng gió hương đưa lại
Thao thức thềm khuya ánh trăng cài

Thế rồi một sớm thuyền xuôi mái
Cuối bãi đầu ghềnh rẽ chia hai
Phong thư muốn gởi…còn ngần ngại
Đã vắng đường xưa một dấu hài

Em đi buổi ấy trời quan tái
Thu đã sang mùa, sắc lá phai
Mây trắng về đâu mà bay mãi
Lỡ những mùa trăng… gió thở dài

Nào dám mong gì chuyện trùng lai
Chút tình xưa cũ vẫn dằng dai
Bến sông rụng mấy mùa hoa cải
Nước cuốn thuyền trôi vẫn miệt mài…

PHAN MẠNH THU

Kể Từ Hôm Đó (Hương Xưa)

Người Ơi Có Thấu

.
.
.
ezgif-com-resize.
(Ảnh trên internet)

(Tặng Thọ Lê)

Người về đâu…người về nơi đâu?
Khói chiều sông lạnh bến giang đầu
Con thuyền cũ không về neo đậu
Bờ lau nằm mơ cánh buồm nâu

Người về đâu…biền biệt vó câu?
Vườn xác xơ cây cỏ buồn rầu
Dây tơ hồng héo khô bờ giậu
Hàng tre thưa mưa nắng dãi dầu

Gió bao mùa giá buốt canh thâu
Đàn đứt dây phím lỡ tơ sầu
Chim bỏ cội… lâu rồi mất dấu
Mây qua đèo… vời vợi ngàn dâu

Ta đợi người…đợi biết bao lâu
Thời thanh xuân nước chảy qua cầu
Sáo sang sông – nỗi buồn chôn giấu
Nắng phai rồi còn mỗi mưa ngâu.

PHAN MẠNH THU