Những Mùa Thu Đi Qua

.

NHỮNG MÙA THU ĐI QUA

.
Mùa thu về cùng hoa cúc
Tóc dài, đôi mắt long lanh
Gió thoảng qua bờ vai lạnh
Đôi tà lụa trắng mong manh
Có phải ta của ngày xưa?
Một thời mộng mơ mười sáu
Những nhánh sông đời vẫn chảy
Hồn nhiên chưa biết ưu phiền…
***
Mùa thu trời xanh biêng biếc
Tưởng chừng chẳng gợn heo may
Rồi một sớm mai thức dậy
Thấy lòng đã biết tơ vương…
Tiếng sáo dìu dặt đêm sương
Tiếng đàn thoảng qua trong gió
Đôi chiếc lá vàng ngoài ngõ
Cũng làm ta thấy bâng khuâng
Mùa thu thì vẫn trong ngần
Sao đôi mắt đầy sương khói!
Một ngày trái tim mở lối
Ai ngờ những chuyện hợp tan…
***
Mười bảy – rời thầy xa bạn
Lãng quên chút nắng sân trường
Lãng quên một cành hoa phượng
Ép khô trang vở từ lâu
Quên luôn cái buổi ban đầu
Tan trường ai về chung lối
Mùa thu thì đang dần tới
Tiễn ta về tận cuối trời
Phải vì tháng tám mưa rơi
Trời xanh vơi dần sắc thắm?
Ta đi – ngày tròn mười tám
Về miền viễn xứ xa xôi…
***
Quê hương mây chiều vời vợi
Nỗi niềm nặng trĩu tâm tư
Đã khép một thời quá khứ
Mở ra lối rẽ cuộc đời…
Mùa thu cứ thế dần trôi
Tuổi xuân rồi cũng phai dần
Bao lần cây xanh thay lá
Khôn nguôi nỗi nhớ quê nhà.
Thêm mùa thu nữa lại qua
Lối xưa chưa một lần về
Bầu trời mùa thu vẫn thế
Lại làm tím sắc lòng ai…

PHAN MẠNH THU (8/1984)

VỌNG MỘT TRỜI THU

.
Vàng rực thu vàng hoa cúc
Sương còn đọng giọt long lanh
Đêm về trăng tan giá lạnh
Mơ hồ sương khói mong manh
Mơ hoài tuổi mộng ngày xưa
Tóc mây trăng tròn mười sáu
Dập dồn ước mơ tuôn chảy
Mang chi gánh nặng ưu phiền
***
Rộn ràng tóc xanh mắt biếc
Đường dài mộng ước mơ may
Đợi chờ bình minh sáng dậy
Chập chùng nhịp đập vấn vương
Em về theo nẻo đường sương
Anh mơ nhẹ nhàng cơn gió
Mượt mà áo thu lời ngỏ
Bao niềm ước vọng bâng khuâng
Tinh khôi áo trắng ngại ngần
Chớ để vật vờ sương khói…
Nhé Em…!! trái tim mở lối…
Đừng như ảo vọng vỡ tan
***
Ngỡ ngàng biệt xa bè bạn
Còn đâu áo trắng sân trường
Rụng rời tác tan hoa phượng
Tạ từ gắn bó bấy lâu
Cõi trời xa lạ bắt đầu
Xa rồi những người chung lối
Chập chờn con đường sắp tới
Xa xăm riêng rẽ cõi trời
Mùa thu chiếc lá vàng rơi
Má hồng em ơi còn thắm
Sắc xuân tuổi hồng mười tám
Mơ màng nỗi nhớ xa xôi
***
Ngẩn ngơ trời quê xa vợi
Bao chiều thảng thốt niềm tư
Xót xa biệt lai vô khứ…
Trầm tư u uẩn nửa đời
Giòng sông vàng vọt lá trôi
Gió sương nhuộm tóc phai dần
Cây đời bao lần thay lá
Thâm u mờ vọng quê nhà
Bao lần lá rụng trôi qua
Đường xưa mộng mị ngày về
Mùa thu xác xơ cây thế
Nỗi niềm biết tỏ cùng ai

Bài họa của LAM HỒNG (8/2014)

Những Mùa Thu Đi Qua (Hương Xưa)

Cảm tác của RXưa (30/8/2014)
.
hình như trời đã vào thu
vài cánh lá non trổ mộng
em ngoan tình vừa chớm nụ
bàng bạc mây trời mênh mông
.
thu đến bên hiên mỗi nhà
lá rơi ủ tình câm nín
có hơi mùa thu là lạ
giật mình tình đã phôi pha
.
áo thu về qua ngõ vắng
một thời chinh chiến lao đao
có khi trời im không nắng
dáng gầy gót nhỏ hanh hao
.
mùa thu bây giờ xa vắng
em con thuyền lạc xa bờ
quê người lòng đau tưởng nhớ
chút tình xưa cũ ngày thơ.

.
02
(Ảnh trên internet)

 

5 comments on “Những Mùa Thu Đi Qua

  1. Thêm mùa thu nữa lại qua
    Lối xưa chưa một lần về
    Bầu trời mùa thu vẫn thế
    Lại làm tím sắc lòng ai…

    Bài thơ trải dài một chặng đường tác giả đã đi qua nghe buồn quá.

    Số lượt thích

  2. Nguyên Lương 2014-08-29 23:41

    Mùa Thu của Phan Mạnh Thu đẹp lạ lùng. Tất cả hình ảnh của Thu, dù cho Thu ở nơi nào cũng đều có, như: hoa cúc, trời xanh, lá vàng, mưa ngâu… nhưng tất cả những hình ảnh đẹp và mơ mộng ấy không đủ làm đầy đôi mắt của Thu. Với một “nỗi niềm nặng trĩu tâm tư” nên Thu về làm tím sắc lòng Thu.
    Đã khá lâu mới thấy PMT xuất hiện trở lại trên HX, không biết có gì không vui, hay không đủ buồn để ra thơ?
    Bên này cũng sắp đến đầu tháng 9, và đây cũng là dấu hiệu những ngày hè sắp hết. Năm nay trời cứ mát lạnh, nên không có mùa hè. Có nhiều cây trong vườn đã vàng lá sớm hơn, vì cứ tưởng Thu đã về. Còn người chủ vườn chỉ mong mùa hè kéo dài mãi mãi. Tính theo đời người, 20 năm đúng với một mùa thì nay mình đã bắt đầu qua Đông rồi. Tuổi thì qua Đông mà lòng thì chỉ muốn mùa hè. Mùa Thu nằm giữa hai mùa nên lúc vui thấy Hè, lúc buồn thấy Đông…thấy những ngày tháng không muốn thấy.
    Hôm qua có người bạn lại nhà chơi, hát tặng chủ nhà một bản nhạc Thu, Phan Hùynh Điểu phổ thơ của Xuân Quỳnh. Anh ta cứ hát đi hát lại câu : “Mùa Thu vào hoa cúc. Chỉ còn Anh và Em”. Anh nói phải là chữ VÀO, không phải VÀNG, cũng không phải Về.
    Hôm nay nhìn đám cúc vàng nở sớm sau vườn, nhớ lời bài hát, mới thấy hết cái hay của chữ VÀO trong câu thơ. Đúng là chữ VÀO mạnh mẽ, vồ vập, hối hả hơn.
    Nhưng Mùa Thu của PMT là “Mùa Thu về cùng hoa cúc” cả hai dìu nhau về, nghe dịu dàng, hạnh phúc lâng lâng hơn nhiều.
    Đọc bài thơ của Thu mà lòng buồn man mác.
    NL

    Số lượt thích

  3. Attractive part of content. I simply stumbled upon your web
    site and in accession capital to say that I acquire actually loved account your weblog posts.
    Anyway I will be subscribing for your augment and
    even I success you get right of entry to persistently rapidly.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s