Ký Ức Những Mùa Mưa Bão

.
.
.

Mỗi lần nghe tin miền Trung có bão, thì những ký ức xa xưa lại hiện về trong tôi. Mùa bão năm 1962 tôi mới bốn tuổi , mưa dầm dề suốt mấy hôm nên nước lên rất nhanh, thỉnh thoảng ba tôi chạy ra sân kiểm tra cái cây cắm làm mốc xem mực nước lên tới đâu. Nhà nội tôi ở trên cao, thế mà chẳng bao lâu nước đã tràn vào nhà, lên tới mép giường thì dừng lại, nước không lên nữa nhưng cũng không rút đi. Má tôi vừa sinh em bé, được đưa lên nằm trên gác, suốt mấy ngày trời, cả nhà phải ăn bánh tráng sống thay cơm. Tôi và em trai ngồi trên giường, xé giấy xếp thuyền thả trôi theo dòng nước một cách thích thú, đâu biết bao người rồi sẽ phải sống long đong.

Đợt lũ thứ hai cùng năm đó, nước cuồn cuộn chảy xiết, dưới vườn nước ngập nửa thân cau. Chú Hai Chinh ở cạnh nhà nội bơi qua mượn thuyền, ba tôi khuyên nước chảy mạnh quá không nên đi, nhưng chú năn nỉ bảo đường gần nên không sao, cuối cùng ba tôi đồng ý cho mượn, không ngờ làm hại chú ấy, vừa ra khỏi vườn cau thuyền đã bị lật úp, vài ngày sau mới vớt được xác của chú, ba tôi cứ ân hận mãi.

Mùa lũ năm thìn 1964 nhà tôi đã dọn về Duy Xuyên, chỉ còn ông bà nội và các cô tôi ở lại quê. Khi thấy nước lụt dâng cao quá nhanh, ông bà nội và mấy cô bỏ nhà chạy lên gò Đình, vào lánh nạn trong nhà Nguyện. Nước năm ấy quá lớn, ngập lên tới nhà Nguyện, nước đã đến ngang tầm ngực người lớn, chỉ cần thêm vài tấc nữa thôi, là những người lánh nạn ở nhà Nguyện sẽ chẳng còn ai sống sót. Nhà nội bị nước cuốn trôi mất, cát bồi lên tới cả ngọn cau. Rồi từ Duy Xuyên nhà tôi nhận được tin dữ, ở bên Dùi Chiêng chị Định con gái lớn của cô Hai tôi, đưa trâu đi ăn gặp lúc nước lên quá nhanh chị đã không trở về được nữa.

Mười ngày sau trận lụt tàn khốc đó, khi lo hậu sự cho chị xong, cô tôi nhặt nhạnh những gì còn sót lại, đem ra sân đình phơi, lúc đó cô ẵm theo người con trai thứ sáu. Bên kia hàng rào ấp chiến lược bao quanh đình, một con trâu đang bình yên gặm cỏ, bỗng một tiếng nổ lớn phát ra, con trâu dẫm phải mìn chết tan xác, một mảnh đạn găm vào ngực anh họ tôi, anh đã chết trên tay cô tôi, có lẽ không kịp biết đến đau đớn. Trong vòng mười ngày cô tôi mất đi hai người con, cô dượng tôi khóc hết nước mắt, trong làng có nhiều người đã trôi theo dòng nước. Mùa lũ ấy, cả làng Cà Tang dưới hầu như bị quét sạch, một người em họ của bà nội tôi buôn bán hàng vải dưới Cà Tang, lúc nước dâng cao cả gia đình leo hết lên mái nhà, rồi dùng vải quấn mọi người lại và họ đã chết cùng nhau. Quê nội tôi năm đó, nước mắt hòa lẫn với nước mưa, tang tóc thê lương bao trùm khắp nơi…

Gia đình tôi về Duy Xuyên, sống trong lòng thung lũng Mỹ Sơn, nên những mùa mưa bão sau này không ảnh hưởng gì nhiều. Dọn về Đà Nẵng, thỉnh thoảng vài năm lại có bão quét qua. Tôi nhớ có một mùa bão, mái nhà tôi cứ bị gió giật lên, dù ba tôi đã dằn lên mái khá nhiều bao cát, ba tôi phải dùng một sợi dây cáp lớn cột lên xà nhà, rồi kéo sợi dây xuống neo vào cái bàn may, bất cứ vật dụng nào có sức nặng trong nhà, đều được chất hết lên máy may, nhờ thế mái nhà mới không bị bốc lên. Trên đường tôi đi học, thỉnh thoảng gặp tôn bay vèo qua đầu sợ phát khiếp.

Suốt mấy mươi năm gia đình tôi sống ở miền Nam, tại một vùng đất không có sông, không có núi, cũng không có biển, nên bão lụt chẳng bao giờ có, nhưng ký ức về những mùa mưa bão cũ, chẳng hề phai trong tâm trí tôi. Mỗi lần nghe miền Trung có bão lụt, ba tôi lại gọi điện hết nơi này đến nơi khác, để hỏi thăm tin tức bà con và hàng xóm ở quê. Rồi lại đi vận động bà con trong hội đồng hương đóng góp gởi về, dù chẳng có bao nhiêu, nhưng đó là tấm lòng của những người con xa xứ đối với quê nhà.

PHAN MẠNH THU (9/2011)  (Ảnh trên internet)

Ký Ức Những Mùa Mưa Bão (Hương Xưa)

5 comments on “Ký Ức Những Mùa Mưa Bão

  1. Quê hương biết mấy lần dâu biển
    Mưa bão triền miên dậy đất bằng

    Khúc ruột miền Trung năm nào cũng hứng chịu sự tàn phá khắc nghiệt của thiên nhiên, lòng những người con xa xứ như chị đều thấy rất xót xa.
    Cám ơn Khánh Trân đã đồng cảm.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s