Khói

.

20180917_070649a
(Cảnh quê)

Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s